"Em yêu anh nhiều cực. Và thật đẹp khi được nói ra điều này vào mùa thu. Để chúng ta có thể nắm tay nhau đi suốt mùa đông sau đó."

Tỏ tình vào mùa thu

Chắc có ngày anh cũng quên em

Anh có biết cả ngày hôm nay việc duy nhất em làm là xem xem anh có online không, mở điện thoại xem anh có nhắn tin cho em không. Em đã dặn lòng mình là không nhắn tin cho anh để xem anh có nhắn tin cho em không. May quá đến 6h mấy tối anh cũng nhắn tin cho em. Em cứ nghĩ chắc anh không quên em luôn rồi. Từ đó đến tối, mình nói chuyện với nhau chưa được trăm câu. Anh biết không, em chỉ mong anh hỏi em một câu em có mệt không, em đỡ bệnh chưa,… Hay chắc tại em đòi hỏi nhiều quá anh nhỉ, chắc tại em hay suy nghĩ nhiều anh nhỉ. Em chẳng thích mỗi lần viết thư cho anh là mỗi lần anh quên, là mỗi lần em phải tự mình hỏi anh đọc chưa. Em không biết nữa, chắc anh không hào hứng cho lắm với việc đọc thư hay là việc chia sẻ cảm xúc với em. 

Anh chưa bao giờ viết thư cho em, dù em có đòi anh viết rồi. Em vẫn mong anh sẽ nhớ và viết cho em. Anh biết không, tin nhắn, hình ảnh có thể vì lý do gì đó mà mất đi, nhưng chữ viết, trang giấy trừ phi mình bỏ đi, thì là những thứ lưu lại với thời gian. Đó là lý do em vẫn luôn muốn anh viết gì đó cho em, để em hiểu rõ anh hơn, để em có gì đó gọi là kỷ niệm từ anh. Mỗi lần nhớ anh lôi ra đọc, được thấy chữ người mình thương trên trang giấy, thấy những tình cảm người ta dành cho mình. 

Em tưởng tượng, nếu em nhận được thư anh, em sẽ vui đến mức nào, về nhà là mở ngay ra đọc. Em cũng đã từng nghĩ anh cũng sẽ như vậy. Em không mong anh hào hứng đến vậy, bất chấp thời gian để đọc, chỉ mong anh đừng quên mất em có gửi thư cho anh, đừng quăng ở nơi nào đó rồi lại không thấy, rồi lại quên đọc nó. Ít ra nếu không muốn đọc, anh có thể nói anh không thích, em đừng viết, hay là, anh nói anh đọc rồi, dù anh đọc trong hờ hững em cũng đâu biết được phải không anh? Chẳng cần anh đọc rồi anh hồi đáp thư em bằng tin nhắn, chỉ cần anh nói anh đọc rồi, cảm ơn em là em đủ vui rồi. Em tưởng tượng viễn cảnh em ở xa anh, viết thư tay gửi về VN cho anh, anh nhận được rồi quăng đâu đó rồi quên luôn; thư không được hồi đáp, em vẫn tỉ mẩn chọn từng tờ giấy, từng cái phong thư, năn nót viết, cẩn thận gửi, rồi nó sẽ chất đống ở thùng thư nhà anh, chưa một lần được mở. 

Chắc anh thấy mấy lá thư của em là sáo rỗng, là sến súa, toàn mấy thứ không đâu, hay là lá nào cũng như lá nào, không có gì khác nhau. 

Hình như em lại nghĩ nhiều nữa rồi, chỉ là anh quên đọc một lá thư thôi mà em lại làm quá lên. 

Dạo này anh quên nhiều quá, quên đọc thư em, quên cả anni, quên luôn nhắn tin hỏi thăm em bệnh. Chắc có ngày anh cũng quên em mất… 

Lê Hồng Phong của em

Nếu em biết có ngày hôm nay, lễ ra trường năm xưa em nhất định sẽ đến ôm anh trước mặt mọi người và nói với anh:
Này bạn kia, liệu đừng có xen vào cuộc đời sau này của chị đấy“.
Cơ mà em biết chắc, kiểu gì anh cũng vô duyên xen vào, để em tự dưng động lòng mãi mãi.

Dù anh và em, cả hai đã có kỷ niệm ở LHP cùng ai khác, nhưng bây giờ, anh chính là LHP của em, của mình em mà thôi.

Viết nhân dịp không thể về dịp ra trường 13-16.

image

Đội vương miện và ngẩng cao đầu

Huỳnh Hiểu Minh từng nói với Angela Baby thế này:

Ngoài mẹ ra, anh chưa từng tốt với người phụ nữ nào đến thế, chỉ muốn dâng tặng những gì tốt đẹp nhất trên thế giới cho em. Thứ em thích cũng là thứ anh thích, nguyện vọng của em cũng chính là của anh. Cho dù chúng ta đến bảy, tám mươi tuổi răng rụng hết, đi không vững, em vẫn là nàng công chúa nhỏ của anh.

Dù mình chẳng phải fan của ai cả nhưng mình tin là đám cưới cổ tích mà Hiểu Minh dành cho người yêu dù có sỏi đá đến mấy cũng thấy cảm động. Cảm động từ cái cách anh ấy chăm sóc người yêu, cùng cô ấy trải qua sống gió, biến cô ấy trở thành công chúa trong ngày cưới như giấc mơ của cô ấy. Không chỉ là công chúa trong ngày cưới, ngay cả cái cách anh ấy đối xử, anh ấy yêu thương, nâng niu người yêu cũng đã đủ chứng tỏ Angela Baby là công chúa trong lòng Hiểu Minh.

Gần đây, mình có xem phim Vòng eo 56. Trong phim, lúc đầu gặp nhau, chị Trinh đã nói với anh người yêu đại gia là em khờ khạo, em ngốc nghếch, em chỉ là người mẫu diễn quán bar, em chưa học hết lớp 9, em không phải công chúa, anh không cần đối xử tốt với em. Rồi sau đó, chính sự quan tâm, chăm sóc của anh người yêu thì chị ấy đã có sự thay đổi. Mình nhớ câu chị ấy bảo em yêu anh vì anh mua nhà cho ba mẹ em, anh đối xử, nâng niu em như một nàng công chúa.

Thật ra thì, dù không phải tiểu thư, không có mệnh công chúa nhưng gặp đúng người mình yêu, thì người ta sẽ chăm sóc, nâng niu mình và mình chỉ là công chúa duy nhất của người ấy mà thôi. Mình không tin trên đời này lại không có ai chưa từng một lần mơ làm công chúa khi còn bé. Mình không tin không bạn nữ nào lại không thích người yêu nâng niu, chăm sóc mình.

Ngày còn nhỏ, mình rất thích xem phim, đọc sách, xem kịch về công chúa. Mình đã từng quấn chăn làm đầm diễn theo diễn viên khi mình xem kịch. Mình là một con bánh bèo từ nhỏ, rất thích truyện cổ tích, thích lâu đài, thích công chúa, thích hoàng tử. Bố mình biết nên ngày nhỏ hay gọi mình là công chúa của bố, nhỏ lớn không cho đụng tay chân vào việc gì.

Mình đã từng nghĩ phải chi có anh hoàng tộc nào lấy mình cho rồi, vô hoàng gia làm công chúa. Giờ thì chẳng có anh hoàng tộc nào, chỉ có anh người yêu hay gọi mình là công chúa. Ảnh từ trước khi quen nhau đã đặt nick name cho mình là Công chúa, chắc là do thấy tính bánh bèo tiểu thư quá. Bây giờ quen nhau rồi, có thêm chữ của anh, ngầm khẳng định cô công chúa khó chiều, hay dỗi hờn, hay suy nghĩ lung tung này là của ảnh. Anh rất thương và chiều mình, dù mình có bánh bèo, mình có hay giận hờn giận dỗi vu vơ, dù mình có hay suy diễn lung tung, dù mình có hay chọc anh, dù mình rất khó chiều lại hay bắt bẻ; ảnh vẫn vui vẻ năn nỉ, vui vẻ chiều theo ý mình. Mình thích ảnh gọi mình là công chúa, cái cảm giác được làm công chúa của riêng một người nó rất là hạnh phúc, ảnh biết mình thích nên lâu lâu lại gọi mình là công chúa của anh.

Ngày xưa, mình có đọc quyển sách tiếng Anh tên How to be a Princess. Như người ta hay nói, không có mệnh công chúa phải có trái tim nữ hoàng, dù không phải công chúa vẫn phải nghĩ mình là công chúa, luôn luôn ngẩng cao đầu để vương miện không rơi xuống. Làm công chúa không có nghĩa là sống trên mây, đợi hoàng tử, công chúa phải như thế nào thì mới lấy được hoàng tử đúng không? Sống trong vị thế một công chúa là luôn luôn ngẩng cao đầu, luôn luôn giữ gìn phép tắc kính trên nhường dưới. Làm công chúa, dù có không đẹp, vẫn phải biết tự chăm sóc bản thân, tự biết ăn mặc phù hợp với bản thân và hoàn cảnh, phải biết vị thế của mình là như thế nào. Không cần đợi hoàng tử đến, hãy tự biến mình thành công chúa, luôn biết vị thế của mình, sống lạc quan yêu đời (mấy cô công chúa Disney toàn hát hò yêu hoa lá chim muông), yêu quý cuộc sống, sống cho đúng nghĩ là công chúa. Công chúa ở đây không phải làm kiêu hay chảnh choẹ, mà là rèn luyện bản thân luôn ngẩng cao đầu vì mình tự tin và mình yêu quý bản thân mình. Như một câu quote mình rất thích

Always wear your invisible crown.

Hoàng tử sẽ đến, yêu thương và chăm sóc, biến bạn thành công chúa. Nhưng chẳng ai lại thích cô gái tự ti, không biết tự chăm sóc bản thân hay là không biết phép tắc, phép lịch sự là gì.

Cũng như phải tự yêu thương mình trước rồi mới yêu người, hãy tự biến mình thành công chúa trước khi làm công chúa của một ai đó.Đừng đợi ai đó đến và đội vương miện lên đầu bạn. Không ai có thể cướp vương miện từ bạn nếu bạn không cho phép. Phải biết yêu thương bản thân trước vì bạn có lòng tự tôn và phẩm giá riêng của bản thân.

Được vậy, bạn sẽ biết là mình xứng đáng làm công chúa, xứng đáng với tình yêu mà mình có được.

A girl should know how to wear a crown and never let it falls.

Cuộc đời này của em từ khi gặp anh là chuỗi những sai lầm. Sai lầm từ khi em để ý anh, sai đến cả lúc để anh bước vào cuộc sống của em. Crush anh cũng là sai lầm, thích anh lại càng sai nhiều hơn. Đáng lý ra, em không nên để bản thân sa ngã vào sai lầm như vậy. Rồi bây giờ em chẳng thể sửa chữa được nữa, đành chấp nhận cái sai lầm mang tên anh trong cuộc sống của em vậy. Anh là sai lầm đáng yêu nhất của cuộc đời em.

You are my favourite mistake

Lại là về crush

Ôi, cảm giác crush ai đó thiệt là lâng lâng khó tả.
Cứ kiểu thương nhớ người ta dữ dằn luôn.
Cứ lục facebook người ta coi tới coi lui rồi cười tủm tỉm mắc mệt.
Cứ ngồi tưởng tượng ra mấy cái suy nghĩ tình huống hẹn hò vẩn vơ ngại ngùng như khùng.
Cứ mơ tưởng là chuẩn bị được "fall in love" với ai đó mà đắm chìm cả ngày trôi lơ lửng đâu đâu.
Cứ kiểu crush xong cái thấy xung quanh cái gì cũng đẹp, cái gì cũng tuyệt vời, cái gì cũng hoàn mỹ cả.
Cứ kiểu cảm giác crush xong thấy tốt bụng, phúc hậu hẳn ra, ảo tưởng đến muôn phần.
Nó muốn đắm chìm luôn cái mớ khoảnh khắc này luôn quá, cứ "giai đoạn CRUSH mắc mệt" mãi thôi cũng được, khỏi cần tỏ tình, khỏi cần tiến tới chi hết! :))) Suốt ngày ảo tưởng hoá ra tâm hồn cứ phơi phới...
Lạ kì.

Mấy điều nhỏ xíu

Thật ra nhiều khi crush là giai đoạn vui vẻ nhất trước khi chính thức tương tư hay thích một ai đó vì lúc ấy mình chẳng quan tâm nhiều đến tương lai hay là quan tâm đối phương có thích mình không; chỉ biết là thấy rung động trước người ta một tẹo, xong cả ngày cứ như mùa xuân, lúc nào cũng vui vẻ, thấy ai cũng dễ thương, thấy ai cũng đáng yêu. Đặc biệt là đứa mình crush í, ôi sao mà nó dễ thương thế dù nhiều lúc nó nói chuyện mình cũng muốn cho nó ăn táng thiệt; mà không sao; crush xong thấy tốt bụng, bao dung hẳn ra, yêu đời yêu mọi người.

Lần cuối cùng mình crush một ai đó là từ thời cấp hai, lên cấp ba thì chẳng có dịp trải nghiệm cảm giác mùa xuân mỗi ngày nữa. Lâu lắm rồi mình không crush ai đó, nhưng mới đây đùng cái tự nhiên crush bạn kia, crush dài dăng dẳng, crush mà hả mình mắc mệt với mình luôn, tại crush làm ảo tưởng sức mạnh quá đáng, làm mình cứ như đứa như trên trời rớt xuống vậy á.

Xui một cái, giờ crush hết là crush rồi, crush có danh phận khác rồi. Cơ mà mình thì vẫn cứ như trên trời mới xuống, cũng y chang hồi mình mới crush bạn í, cứ như con não bị bất bình thường, lúc nào cũng thương nhớ, rồi giận hờn suy nghĩ linh tinh vớ vẩn, hay cười vu vơ như con điên, sống như lơ lửng tuốt trên trời, thấy như mọi thứ đều xinh xắn đều dễ thương.

Nói mình ảo tưởng, mình tô hồng cuộc sống thì mình chịu chứ sao giờ, lỡ thương rồi biết sao được.

To love and be loved is to feel the sun from both sides.

David Viscott