Viết cho thời cấp ba

Mình luôn gọi bức ảnh ở giữa là “tấm hình huyền thoại”. Một bức ảnh được chụp ngẫu nhiên trong lúc làm thuyết trình anh văn. Một bức ảnh mà thằng chụp  để làm ava hết lần này đến lần khác chưa có dấu hiệu chán, còn hai đứa nhân vật chính thì cũng để ava, cover trên mọi mặt trận.
Lần đấy chủ đề là thuyết trình về ngành nghề. Nhóm mình là một nhóm có các nghề không hề liên quan đến nhau lắm. Và sau một bữa trưa ở Pizza Hut mình và thằng best gay friend của mình đã có ý tưởng làm một clip ngắn như một câu chuyện ngắn có đủ các nhân vật làm đủ các nghề và kết thúc bằng cảnh đám cưới. Lúc đấy mình cũng hào hứng phết, đi vòng vòng Now Zone mua cho bằng được cái khăn trùm như cô dâu. Cũng mượn cho bằng được cái đầm trắng dễ thương cho giống cô dâu, viết lời cho cha xứ và lời nguyện thề như phim The Breaking Dawn. Cũng có trao nhẫn, đọc lời thề nguyện như ai.
Tụi nó cũng hợp tác phết, trưa nắng vậy mà đứa nào cũng mang đồ đạc phụ kiện lỉnh kỉnh theo. Có nhiều người còn tưởng tụi mình chụp ảnh cưới thật mới ghê gớm. Với mình, hôm đấy chắc là hôm vui nhất trong suốt quãng thời gian học ở LHP.
Mình cũng nhớ hôm chiếu cho lớp xem. Mình nghĩ nó là sự nhục nhã nhất cuộc đời khi mà cả lớp cười như điên dại khi thấy những cảnh bựa như vậy. Nhưng không sao, nó thật sự là một kỷ niệm đẹp của mình ở LHP. Một kỷ niệm mà mình luôn luôn tự hào khoe khi có ai đấy hỏi về tấm ảnh đó hay là một kỷ niệm lâu lâu mình và cái thằng trong hình cũng hay nhắc lại cho nhau nhớ. Thật ra chẳng có ai quên, chỉ là nhớ trường, nhớ lớp, nhớ thời cấp ba tươi trẻ mà thôi. Thiệt mới bị quăng khỏi trường có một năm thôi, cũng mới bước sang tuổi 19 đây mà cảm thấy bản thân thật già cỗi so với tụi trẻ, mình cứ như người già thích hoài niệm về thời trẻ. Mà mình cũng còn trẻ phết đi chứ, chỉ là đi du học, nhiều khi nhớ VN, nhớ bạn bè, nhớ cả LHP. Nhớ về cái thời tuổi trẻ vô tư, chẳng có muộn phiền âu lo.
Đi rồi mới thấy, ba năm cấp ba nó qua nhanh như cái chớp mắt. Đến tận cái ngày cuối cùng đêm ra trường, mình vẫn không thể tin được ba năm lại trôi qua lẹ như vậy. Mình luôn có cảm giác như mới hôm qua thôi, mình là con nhỏ háo hức đi tụ trường ở LHP mà hôm nay đã ở một phương trời khác, bị đuổi khỏi trường cũng gần 1 năm. Mình không thể nhớ được bao nhiều ngày bao nhiêu tháng mình học ở đó, mình chỉ nhớ những kỷ niệm, những kỷ niệm gắn với từng lớp mỗi năm, gắn với từng khuôn mặt bạn bè. Mình cũng chẳng nhớ là mình đã học những gì hay nhớ là mình có bao nhiêu điểm 10 hay có bao nhiêu bài văn được điểm cao, thứ duy nhất mình nhớ là những thầy cô mình yêu quý, những lời khen ngợi hay những câu nói bất hủ của thầy cô; những thứ mà mãi sau này lớp mình vẫn hay nhắc lại cho nhau nghe. Chẳng bao giờ ai nhớ mình đã thi thử được bao nhiêu điểm, chỉ nhớ là lớp đã cùng nhau sống sót qua từng bài kiểm tra ra sao hay là cái việc làm trung tâm vũ trụ mỗi lần kiểm tra văn nó oách cỡ nào. Hay mình chẳng nhớ ba năm mình làm lớp trưởng ra sao, chỉ nhớ những lần mình đi đá banh hay là biến lớp học thành cái hậu cung vui nhộn như thế nào hay nhớ cả những lần tụi nó kêu mình như Cầu vồng, thây đổi không khí mọi nơi mình đến. Đến giờ, tụi nó vẫn cứ hay nhắc mình đã từng bựa ra sao, mình đã từng hất tóc khinh bỉ tụi nó ra sao hay lâu lâu lại nhắc lại những quote của mình trong lớp. Chẳng đứa nào nhớ mình đã làm gì cho lớp hay đã la hét chửi mắng tụi nó ra sao. Nhưng với mình, chỉ nhiêu đó là đủ.Tất cả chỉ có vậy. Nhiều khi chúng ta đi học mà không phải để học. Kiến thức vẫn còn đó trong sách vở nhưng kỷ niệm thì không bao giờ lấy lại được.
Mình nhớ một lần mình mặc áo dài, mang giày cao gót, tóc dài thướt tha nhưng mém đi học trễ. Mình nhớ như in cái cảm giác là mình đã xách tà áo dài chạy như thế nào, bất chấp mọi ánh nhìn để vào kịp làm lớp trưởng gương mẫu của lớp. Mình cũng nhớ hoài cái lúc mặt đỏ bừng, muốn tìm lỗ trốn khi mà bạn nam lúc đó mình crush nói là Sáng nay tui thấy bà nè mà đang trễ nên cũng không kêu. Hóa ra bạn í cũng đi trễ và vô tình bắt gặp hình ảnh không mấy đẹp đẽ của mình. Mình nhớ hồi mình được mặc áo dài, giả bộ làm nữ sinh dịu dàng nết na. Chỉ là mình thích mặc áo dài, đã từng háo hức lên cấp ba chỉ để được mặc áo dài, để cảm thấy bản thân đã trưởng thành hơn đôi chút.
Cấp ba nhiều khi tất cả chỉ là bạn bè, là thầy cô, là những rung động nhẹ nhàng, là những lần kỷ niệm mà chúng ta trải qua cùng với những người chúng ta yêu thương. Cấp ba nhiều khi chỉ là một thời mà mình có thể làm tất cả những gì mình thích, mình muốn với bạn bè hay là được khoác lên bộ đồng phục đáng tự hào hay chỉ là sống một thời cấp ba vui vẻ và đầy nhiệt huyết.

Có những thứ sẽ sống mãi theo năm tháng, có những kỷ niệm sẽ theo ta suốt cuộc đời.

12233441_1013510755383317_1807845196_n

Đôi dòng cho mày

Cảm ơn mày, vì mày đã là người đầu tiên cùng tao chụp ảnh cưới ở LHP. Tao luôn muốn có chồng là dân LHP và hai đứa chụp ảnh cưới ở LHP. Nhưng mà tao chưa biết mai này chồng tương lai của tao có phải là LHP hay không :)) Hoặc có khi ế không có chồng =)) Nhưng dù sao đi chăng nữa tao cũng đã có ảnh cưới ở LHP rồi =))
Tao nghĩ hôm đó là hôm vui nhất trong suốt thời gian tao học ở LHP :)) Chắc là vì mình được đóng phim, quay clip, xong còn diễn cảnh lấy nhau, có Trần Đoàn cha xứ rồi trao nhẫn thề nguyện y như thật mới ghê :)))
Cứ mỗi lần nhớ trường nhớ lớp là tao lại nhớ đến hôm đó cùng tấm ảnh tao hay gọi vui là “tấm hình huyền thoại” của tụi mình =))) Tấm hình như là một thời trẻ đây hoa mộng và nhiệt huyết của tao ở LHP, có bạn bè và có mày.
“Chẳng trăm năm cũng một ngày duyên ta”

IMG_6861

 

 

 

 

Dành tặng những nhà vô địch

Gửi tập thể cầu thủ liên quân 12CL

Cuối cùng thì lớp mình cũng không thể vượt qua con số 3 trận/giải tụi bây nhỉ? Tao viết mấy dòng này không để an ủi tụi bây hay gì, nói như bây thì tụi bây ôn thi đh sớm thôi mà =))

Cảm ơn tụi bây đã vì lớp, vì đam mê mà cố gắng hết mình. Cảm ơn tụi bây đã dang nắng, bỏ thời gian tập luyện. Cảm ơn tụi bây đã nhiệt tình giúp đỡ tụi con gái đá banh nữ, đi xem tụi tao, dù tụi tao đá chả ra cái gì, dù tụi bây đá banh chỉ có một hai đứa con gái trong lớp đi xem. Cảm ơn tụi bây giúp đỡ lớp trong các phong trào, mọi việc cần tụi bây đều có mặt. Cảm ơn tụi bây vì tất cả!

Dù trong 3 năm tao giữ đồ cho tụi bây ở sân Lam Sơn thì chưa bao giờ mơ ước đó thành hiện thật nhưng với tao, tụi bây luôn luôn và chỉ tụi bây xứng đáng nâng cúp vô địch. Với tất cả những gì tụi bây đã cống hiến, đã dành cho lớp, đã sống hết mình với thời cấp 3.

Tao chúc tụi bây luôn luôn sống trọn hết bản thân cho quả bóng, sống hết mình với đam mê và tất nhiên luôn thành công trong những gì tụi bây lựa chọn cho tương lai. Tụi bây luôn luôn là niềm hy vọng, là sự tin tưởng của lớp dù bây có mặc áo đá banh hay không.

Thương rất nhiều!

Những ngày chúng ta trẻ

Tản mạn hậu ra trường

Có một tật, chẳng biết tốt xấu. Mình hay nhắn tin cho cả lớp, nhắc nhở bọn nó về một việc gì đấy. Nhắn cho cả lớp, nhắc nhở rồi chúc bọn nó ngủ ngon. Vậy mà ròng rã 3 năm trời trôi qua.
Có đứa học với mình 3 năm liền, có đứa 2 năm, có đứa 1 năm. Năm nào cũng lưu hết số cả lớp, có gì nhắn một lần cho tiện.

Chẳng biết có ai thấy khó chịu với thói quen này của mình không. Thấy mình cứ lải nhải nhắc hoài, đến cả về nhà cũng không yên.

Mình nhớ đêm ra trường mình khóc lóc ôm tụi nó. Một tuần sau đi học luyện thi, thấy tụi nó lại cười tươi roi rói. Nhưng mà, lớp đã không còn đầy đủ nữa rồi.
Mình nhớ lần vào trường lấy phiếu báo thi, tối đó theo thói quen mình cũng nhắn tin. Có đứa rep lại “Đây chắc là tin nhắn cuối cùng còn liên quan đến trường lớp một ít mà tao còn nhận được”. Mình lại khóc. 3 năm trời, nhắc nhở, càm ràm của mình nó đã kết thúc rồi. 3 năm trời lo lắng, quan tâm cho lớp như gia đình nhỏ thứ hai cũng đã hết.

Mai này, mỗi đứa trong lớp sẽ ở một phương trời cách biệt. Có lẽ sẽ gặp lại, sẽ chơi với nhau như thời cấp ba. Có lẽ đời cuộn xoáy người ta đi mất. Tất cả chỉ là có lẽ.

Tất cả kỷ niệm thời cấp ba này, đã qua thì chưa bao giờ và không bao giờ quay trở lại. Tuổi trẻ chỉ một lần mà thôi. Có khi năm mười năm nữa, họp lớp đủ đầy nhưng không khí khác hẳn khi xưa, khác hẳn cái thời tuổi trẻ chỉ biết ăn, biết học, sống hết mình cho đam mê.

T mong rằng cuộc đời này, tụi bây ở đâu làm gì, vẫn luôn giữ được niềm say mê của mình; giữ được niềm tin trong cuộc sống. Như vậy, là đủ cho cả một đời người.

Đừng quên, tuổi trẻ đã sống ra sao, thì hãy cố gắng giữ tâm hồn thời hoa lửa đó cho đến tận mai sau này.
Lớp trưởng của tụi bây