Đôi điều về bản thân và những năm tháng đi học

Mình sinh tháng 1 năm 97. Là một đứa cung Bảo Bình chính hiệu. Tính đến thời điểm này thì đã 19 rồi. Cuộc đời mình 19 năm không có gì thú vị để kể cả nhưng khao khát lớn nhất cuộc đời là xuất bản sách kể về cuộc đời nhàm chán của mình. Mình không muốn có phim riêng như chị Ngọc Trinh đâu, mình thích viết và thích kể chuyện. Mình thích từng câu chuyện, từng con người, cảm xúc đi qua đời mình được lưu giữ lại trong từng con chữ, đó là lý do vì sao mình có thói quen viết nhật ký và viết blog.
Ngày mình còn nhỏ, có một lần mẹ mình đọc nhật ký của mình. Thế là từ đó về sau mình không viết nhật ký nữa. Lớn hơn một chút, có máy tính, smartphone, thì Evernote trở thành bạn thân. Bất cứ thứ gì mình cũng viết vào đấy. Lâu lâu đọc lại cũng thấy sao mà mình deep thế, sao mà trẻ trâu thế.
Mình thích viết thư. Cho những người mình yêu quý, yêu thương. Cho bạn bè, thầy cô, ba mẹ, cho người yêu… Ngày trước quen ai mình cũng thích viết thư tay cho người ta, dù người ta không thích viết lại hay người ta vứt hết khi chia tay mình cũng không quan tâm. Đơn giản là viết một cái gì đó bằng tình cảm, bằng trái tim với mình người nhận chắc chắn rất quan trọng. Có những lá thư chưa được gửi bao giờ. Như là lần gần đây, hôm đấy buồn quá, viết liền lá thư ba bốn trang cho một bạn, vừa viết vừa khóc lóc kiểu lấm lem hết thư. Viết xong thấy nhẹ nhõm hẳn, rồi cũng làm bạn được như bình thường, rồi thư vẫn còn đó chưa biết nên gửi hay chăng.
Mình thích viết mực màu tím. Viết thư và viết văn. Khi đi học, chỉ có môn văn là mình viết mực tím, tập vở hay kiểm tra, thi gì cũng vậy, luôn luôn phải là bút tím, không bao giờ là màu xanh. Mình cũng chẳng hiểu tại sao nữa, chỉ là thích màu tím, nhìn từng con chữ lời văn đẹp đẽ màu tím thấy môn văn đẹp và lãng mạn hơn bao giờ hết, thấy bài văn của mình mới đẹp mới hay làm sao (có khi cũng chả hay lắm). Tuy đã lớn nhưng chẳng bao giờ mình sử dụng bút bi cả, luôn luôn viết bút bi nước. Cũng không biết tại sao, chắc do thói quen và mình cảm thấy viết bút bi làm chữ mình xấu đi kha khá. Đi du học, hay được khen chữ đẹp lắm. Vì các bạn bên đây không có viết hoa, viết nghiêng hay viết chữ móc nối dính như bên mình nên cứ mỗi dịp mà mình viết thiệp hay viết tên, viết bài mà ai đó vô tình thấy là sẽ được khen dù chữ mình ở Việt Nam còn kém xa nhiều bạn. Bởi mình luôn tự hào vì nét riêng của mình, và chẳng bao giờ có ý định đổi cách viết như nhiều người càng lớn nét chữ càng thay đổi.

Người ta kêu nét chữ nết người. Có khi mình viết chữ văn vẻ móc nối điệu đàng quá nên đời mình nó cũng rối rắm thế không nhỉ?

Thiệt ra cuộc đời mình chả có gì rối rắm cả. Từ cấp một luôn cố gắng học giỏi, lên cấp hai thi rớt TĐN cũng vào trường điểm của quận, lên cấp ba thì vào LHP. Một con đường học vấn bình thường của một đứa con gái bình thường chẳng biết làm gì ngoài cố gắng học giỏi. Cái rối rắm là những chuyện tình cảm lăng nhăng nhảm nhí của mình thôi. Và lâu lâu suy nghĩ của mình nó cũng là một mớ phức tạp nữa. Hay có chăng là do tính cách của mình nên mọi thứ cứ chả vô đâu vào đâu.

Nói về việc học hành trước. Mình đang học Communication. Một lựa chọn mình thấy khá hợp với mình: thích nói, thích viết, thích chia sẻ, outgoing và thích cuộc sống xã hội. Nhưng nếu mình nói ngày trước mình học chuyên Lý LHP, cấp hai học sinh giỏi cấp thành phố môn Lý mình nghĩ nhiều bạn sẽ ngạc nhiên vì có vẻ như không liên quan lắm. Ngay cả việc mình học Lý cũng là sự ngạc nhiên của khá nhiều bạn cấp hai. Ngay từ tiểu học, đã thấy rõ ràng mình là đứa thiên hướng văn học, toán cũng giỏi nhưng môn văn trội hơn. Văn lúc nào cũng điểm cao, bài lúc nào cũng được đọc trước lớp. Lên cấp hai cũng vậy. Lên cấp hai mình luôn cố gắng học đều các môn, và tất nhiên tranh đua từng phẩy một với những bạn khác để được nhất lớp, nhất khối. Vâng, mình đã từng là một đứa như vậy. Đã từng phù du chạy theo điểm số, thứ hạng dù đó là thứ vô nghĩa. Mình chưa bao giờ để bố mẹ phải đặt ra giải thưởng để mình phấn đấu. Khi thấy em trai mình hay là nhóc anh họ mẹ mình với dì mình hay đặt ra chuẩn nếu đậu này, hạng này sẽ thưởng cái này cái kia; mình chỉ phì cười. Mình học, mình cố gắng chỉ vì mình muốn như vậy. Có thể gọi mình là một đứa hám danh cũng không sai. Mình thích cái cảm giác mà lời nói của mình có trọng lượng, đứng trước lớp thuyết trình hay được lên trước trường lãnh thưởng. Mình làm một cái gì đó vì mình muốn như vậy chứ không chịu ảnh hưởng từ ai cả.
Tuy học đều các môn nhưng tất nhiên môn văn mình luôn nổi bật. Dù mình chưa hề giành nhiều thời gian học bài hay làm văn, chẳng bao giờ cả. Đơn giản là thích và viết, đơn giản là cầm bút và ý tứ tuôn ra. Mình chẳng bao giờ học bài, học văn mẫu hay gì gì. Hay cả như thi lớp 9, mình chẳng hề làm bất kỳ bài văn nào để học vì tập trung cho môn chuyên Lý chiếm hết thời gian của mình. Nhưng mình lại không chọn môn văn để học đội tuyển và theo nó lên cấp ba. Vì môn văn là môn cảm tính, đậu rớt hay điểm số là cảm tính cho nên lựa chọn môn tự nhiên ít người học thì có lợi thế hơn. Chưa kể mình rất hay viết nhăng nhít, nhiều khi đi lan man dài dòng ra khỏi vấn đề chính và mình cực ghét bị ép uổng viết theo dàn có sẵn. Mình luôn cần sự phá cách, sáng tạo miễn là vẫn đủ ý tứ. Và mình thích trau chuốt ngôn từ, câu cú. Thật ra tất cả chỉ là felling, cầm bút lên và viết. Nhưng những điều mình viết ra lúc nào cũng phải mượt mà, trau chuốt cú pháp lẫn ngôn từ. Nên đừng hòng có chuyện câu sai ngữ pháp hay dùng từ sai. Đó là lý do môn văn mình luôn bung lụa, kể cả làm văn hay ngữ pháp. Văn chương như là máu, nhưng để học chuyên, làm theo dàn ý và nguyên tắc thì không phải mình. Và mình chọn môn Lý. Đơn giản vì ba mình dạy Lý và môn này đa phần học sinh cấp hai đều sợ và mình cũng rất yêu thích và tự tin về khả năng học Lý của mình. Thế đó. Vậy là môn Lý theo mình suốt ba năm cấp ba. Mình vẫn tự hào khi nói về lớp chuyên Lý ngay cả khi bây giờ mình chẳng còn gì liên quan đến nó nhưng mình chưa bao giờ hối hận khi chọn môn Lý để theo đuổi trong những năm cấp hai và cấp ba.

Ba mình dạy Lý còn mẹ dạy Văn. Cho nên chẳng gì ngạc nhiên khi mình đều cả xã hội lẫn tự nhiên (trừ môn Hoá, bộ môn ghét nhất thời cấp ba). Tính mình cũng y chang như vậy. Nửa lãng mạn, nhạy cảm; nửa thì thực tế, khoa học. Mình yêu thích văn chương nhưng chưa bao giờ thi vị hoá cuộc sống, lúc nào mình cũng sống thực tế, nhìn đời với lăng kính sự thật chứ không phải màu hường. Mình có sự khoa học trong học tập và luôn cố gắng đến cuộc sống mình thật khoa học, thật ngăn nắp. Mình nhiều khi nửa này nửa kia, chẳng giống đứa con gái nào trên đời này. Vì sao hả? Mình khá bánh bèo, ở vẻ bề ngoài. Mình thích màu hồng, thích mặc váy mặc đầm, thích tóc dài thướt tha, dáng vẻ yểu điệu. Nhưng chớ có lầm. Đừng nghĩ mình cũng hiền lành như vẻ ngoài. Hãy hỏi bạn bè mình con lớp trưởng của tụi nó khi bực mình sẽ la hét ra sao hay là nó coi đá banh cuồng nhiệt cỡ nào hay là nó thích siêu anh hùng đánh đấm ra sao. Hay kể cả việc mình nghe rock, underground và không coi phim Hàn, đọc truyện ngôn tình cũng đủ biết bề ngoài với tính cách của mình không được ăn nhập với nhau cho lắm.
Bây giờ, 19 tuổi. Mình không dám nhìn lại hình ảnh của mình hồi cấp hai í. Kiểu mình ngày xưa là một đứa cực kỳ cực kỳ tự ti về ngoài hình của mình. Vì ngày xưa kiểu ít quan tâm, tóc lúc nào cũng cột lên hết, da dẻ bình thường có phần không được trắng… cả tỉ cái xấu mình có thể nghĩ ra được. Đó cũng là lý do mình phải học giỏi vì mình nghĩ là đã không xinh thì phải giỏi. Bây giờ thì cũng đỡ hơn khá nhiều, ít ra cũng không tự ti về ngoài hình nữa, cũng trắng trẻo ra, biết chăm sóc bản thân hơn. Nói chung là chắc ai cũng vậy, càng lớn chắc càng xinh ra. Mình cũng nghĩ vì mình đã cố gắng học quá giỏi trong những năm cấ hai nên chẳng bạn nam nào dám ngỏ lời quen í. Đã vậy còn làm lớp trưởng cả năm cấp hai, kiểu thét ra lửa, đầy uy quyền, nên chẳng bạn nam nào dám. Sau này có đứa bảo, vì ngày xưa học giỏi, làm lớp trưởng, có uy có quyền nên chẳng dám thích đâu. À với cả ngày xưa mình rất hay tỏ ra mạnh mẽ, ngay cả trong ngoại hình. Sau này lên cấp ba mình biết là, mạnh mẽ quá nhiều khi chẳng tốt. Mình vào lớp toàn nam, trái ngược với thời cấp hai toàn nữ không nên mình cũng thay đổi cách quản lý lớp. Nhẹ nhàng mềm mỏng hơn và trong ngoài hình mình cũng bánh bèo hơn nữa. Nói chung ngoại hình thay đổi nhiều nhưng tính tình vẫn vậy, y chang như xưa. Chỉ có điều càng lớn mình càng mean hẳn ra. Mà trải qua nhiều năm, thấy càng ngày càng mạnh mẽ, chai lì với nhiều thứ, mặt dày hơn, mean hơn. Nhưng mình biết mềm mỏng đúng chỗ, chẳng như ngày xưa, động tí là nhảy dựng lên, là la hét. Bây giờ lớn mình biết là, cuộc đời nhiều khi không như là mình muốn, chẳng làm gì ai, chẳng bon chen cũng bị ganh ghét, cũng bị chửi.
À mà nói chứ ngay từ tiểu học í, mình cũng đã quá hiểu việc bị ganh ghét hay bị nói xấu sau lưng là như thế nào. Học giỏi: ghét; làm lớp trưởng: ghét; được thầy cô thương: ghét… vô vàn lý do để bạn bị ghét, bị nói xấu. Năm lớp 6 còn có cả một hội nhóm ghét mình và mong muốn mình bị phế chức lớp trưởng nữa cơ. Mà chẳng ngờ cái đứa đáng lẽ muốn ngoi lên làm lớp trưởng lại không được, thay vào đó là bạn nam mình thích làm lớp trưởng và mình làm lớp phó kỷ luật. Nhớ lại thời cấp hai, thấy mình cũng thị phi, đi qua nhiều chuyện sóng gió phết. Mà mình chẳng ghét tụi nó, nhiều đứa ngày xưa ghét mình lắm xong từ từ cũng thân, cũng hiểu nhau hơn. Mình nghĩ là nếu ai đó ghét bạn vì lý do gì đó vớ vẩn thì chẳng qua người ta chưa hiểu rõ bạn mà thôi. Mà mình chẳng thể sống cho ai khác được, chẳng bao giờ làm hài lòng mọi người được. Thế nên mình luôn sống đúng với bản chất thật cũng mình, chẳng thay đổi vì ai hay vì cái gì cả. Miễn sao mình vui, mình thoải mái là được.
Sau này vào LHP, được khoác lên mình bộ đồng phục đó cũng là một điều tự hào trong đời mình. Như đã nói mình là đứa ham danh, chắc chắn mình cũng muốn vào Năng khiếu. Nhưng chẳng may thi rớt chuyên Lý nhưng đậu chuyên Văn. Ừa nhưng mà mình chẳng học, mình vẫn tiếp tục học Lý. Và mình nghĩ đó là quyết định sáng suốt của cuộc đời mình. LHP như là nhà và bạn bè là gia đình thứ hai. Ba năm làm lớp trưởng, mình gắn bó với lớp, thương tụi nó rất nhiều dù mình hay nhắc nhở, hay càm ràm, hay la hét hay mắng chửi tụi nó. LHP cho mình mọi thứ, bạn bè tốt, thầy cô giỏi, môi trường học tập và phát triển hoàn hảo và cả những mối tình cấp ba vui có buồn có. LHP cho mình những năm tháng tuổi trẻ đáng nhớ nhất, những kỷ niệm mình chẳng bao giờ quên và những cảm xúc luôn luôn sống mãi trong mình dù có trải qua bao nhiêu năm đi chăng nữa.
Ngày xưa, lúc rớt TĐN mình khá buồn. Mình thấy như trời đất sụp đổ, là một sự nhục nhã của chính bản thân mình vì mình đã đặt rất nhiều niềm tin, đã cố gắng rất nhiều. Nhưng mình nghĩ, vào Lê Văn Tám có lẽ là bước ngoặt giúp mình đậu vào LHP. Vì nhờ vào LVT, mình có được một người anh tốt, giúp mình theo Lý suốt thời gian dài; mình cũng có bạn bè thân thiết, có những kỷ niệm vui. Thật ra cũng như câu chuyện Tái ông mất ngựa, trong cái xui có cái hên. Những chuyện xảy ra trong cuộc đời mỗi con người đều mang ý nghĩa riêng của nó cho nên đừng bao giờ hối tiếc vì chuyên quá khứ, hãy cố gắng hết sức trong hiện tại và tương lai.
Cuộc đời này quá ngắn cho những nuối tiếc và tuổi trẻ cũng không cho ta đủ thời gian để mà hối tiếc. Chúng ta chỉ có đủ thời gian để sống và tận hưởng thời thanh xuân mà thôi.
Advertisements

One thought on “Đôi điều về bản thân và những năm tháng đi học

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s