Tất cả mọi thứ hai đứa mình đã có với nhau, đã cùng nhau trải qua

 

Tặng Duy-bạn xem đá banh của Trâm

Mình có một thói quen đó là hay đặt biệt danh cho mấy bạn nam. Ví dụ như Bạn có giọng dễ thương, bạn hấp dẫn (bạn này body hấp dẫn vậy thôi)… Và mình có thằng bạn. Mình gọi nó là Bạn xem đá banh.

Đơn giản thôi vì hai đứa quen nhau nhờ đá banh, coi đá banh cùng nhau, mình đi coi nó đá banh, nói chuyện đá banh… Đấy là cái hồi mới quen ý, chứ sau này ngoài đá banh ra mình còn nói khối chuyện với nó, đủ thứ đủ thể loại. Tình cảm, học hành rồi siêu anh hùng rồi phim ảnh tùm lum tùm la hết cả.

Mình nhớ thời gian hai đứa quen nhau hình như là sau mùa WC, mình ủng hộ Đức nhưng thích anh Neymar phát khiếp đi được. Thế là một lần tình cờ lang thang comment stt của một bạn khác, mình vô tình thấy nick Facebook bạn ý cũng comment, nick ấy là Duy Neymar. Tất nhiên ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Sau đôi ba câu trên cái stt đấy thì hai đứa add Facebook, nói chuyện, làm quen. Khoảng thời gian vui vẻ ngày nào cũng chat và nói chuyện đá banh và linh tinh.

Lúc đấy mình cũng có người yêu, nó cũng có. Tất nhiên chẳng phủ nhận hơi có một tẹo crush crush nó. Vì mình nhiều khi đã nghĩ sao mình và người mình đang quen không được hợp nhau như vậy, không nói chuyện được vui vẻ như vậy. Sau đó hai đứa cũng đi ăn kem với nhau, rồi coi đá banh với nhau, mua balo cặp với nhau…Nhớ cái lần hai đứa đi ăn kem hôm đá banh nữ thì phải hay là hôm lớp mình đá banh chẳng nhớ, sau đó hai đứa bị nhìn như couple tung tăn đi ăn kem. Mấy đứa trong lớp thì cứ nhè ra mà hỏi Bồ đấy à, anh đấy bồ mày à…Sau đó bạn í còn chở mình qua sân đá banh nữa cơ. Và sau đó thì cả đứa đều chia tay. Mình chia tay trước, bạn đó chia tay hai ba lần xong cứ nhây nhây qua lại. Đến là khổ luôn. Cuối cùng khi bạn đó đã chính thức chia tay, mình đã là của một ai đó khác, hai đứa vẫn tiếp tục coi đá banh như bình thường.

À mình nhớ cả đêm ra trường. Mình khóc lóc cả một hồi lâu trong lớp, qua lớp bạn í thì mắt còn đỏ đỏ, nín bớt rồi. Thấy người ta, trước mặt cả lớp bạn đó, mình đã chẳng ngại ngùng gì nhón chân ôm người ta một cái. À tất nhiên cũng được ôm lại. Nghe cứ như phim tình cảm lãng mạn. Nghĩ lại chỉ có thể bao biện cho bản thân vì đó là đêm ra trường, vì cảm xúc chứ bây giờ cho vàng cũng chẳng dám làm vậy lần nữa. Trước khi đi du học mình có bảo sẽ ôm nó một cái trước khi đi, vậy mà ngại quá hay quên (thiệt ra là ngại) mà mình chẳng ôm nó. Mà thôi cũng kệ, chẳng hiểu sao thân vậy mà đi ăn hay đi chơi với nó mình cứ hay ngại ngùng. Hay nhớ cả thời gian crush người ta mình cứ hay tìm lý do gì đấy lượn lờ qua lại lớp nó. Trời ơi nhắc lại thấy bản thân thiệt là chẳng ra làm sao cả, cứ như con dở hơi í. Thiệt thích ai là cứ xuất hiện cho người ta thấy mình í. Mỗi lần chào cờ cũng hay nhìn qua lớp bạn í vì đứng hơi chéo chéo, tất nhiên mình sẽ thấy cái tóc của nó nhô lên hay thỉnh thoảng thấy bạn í đi bưng ghế dẹp ghế cho lớp. Mà mãi sau này nó kể là cứ mỗi khi thấy mình, cái bọn ngồi gần cứ hùa nhau chọc nó là thích mình. Dù hết thích lâu rồi cơ mà vẫn vui vui bảo nó sao không nói sớm chút ngày nào Trâm cũng qua chơi với Duy. Mà thiệt ra mình qua tìm người khác không à hay là lý do qua cũng không có gì đặc biệt. À duy nhất có lần qua tặng quà sinh nhật. Mà mình dù là qua cho bạn í thấy nhưng mình chẳng bao giờ đếm xỉa đến nó, đến một cái liếc mắt cũng không. Vì mình biết nó luôn ngồi ở đó, trong lớp (biết mới qua chớ) nhưng lúc nào mình cũng kiểu là Đây không quan tâm, không thèm nhìn đâu nhé. Thiệt cứ nghĩ lại là thấy hai chữ Trẻ trâu to chà bá lửa hiện lên trên mặt.

Cái chuyện vui nhất lại gắn với kỷ niệm mà mình nhớ hoài hồi cấp ba. Đấy là hôm thứ hai, mình mặc áo dài nên ở nhà sửa soạn hơi lâu. Đến trường cổng chính đã đóng và mình phải đi bằng cổng sau. Và mình đã chạy trên đôi giày cao gót của mình để chạy vào làm lớp trưởng gương mẫu. Tối đấy như thường lệ, inbox bạn í bảo là sáng nay mém đi trễ. Người ta phán cho câu tui biết mà tui thấy mà. Không thể tưởng tượng mặt mình lúc đó đỏ đến mức nào (may là đang ở nhà) và mình chỉ muốn trốn luôn khỏi tầm mắt của nó. Hóa ra cũng đi trễ, lo đậu xe và thấy hình ảnh nữ sinh áo dài thướt tha là mình chạy việt dã.

Sau cái đêm ra trường khóc như mưa và ôm nhau đấy, mình đã inbox hỏi nó một chuyện mà mình kiểu luôn thắc mắc tò mò từ lâu, tính đêm ra trường hỏi mà khóc dữ quá quên mất luôn. À không phải là hỏi mà là thú nhận, confess thành thật với nó. Bảo nó mình đã từng có tình cảm với nó. Và vui hơn là nó cũng từng có và hai đứa chẳng ai nói ra.

Vui nhất là sau đó mang kỷ yếu về nhà và dì mình mở ra để tìm con của đồng nghiệp. Từ đó mình phát hiện ra ba nó là đồng nghiệp cũ với dì mình, là bạn mà dì mình hay kể về. “Chú trong công ty hai có con bằng tuổi con nè, thi Trần Đại Nghĩa nó đậu mà còn rớt đó mà nó rớt CV Lê Hồng Phong nên đang học lớp thường đó. Chú đó hướng con theo CV làm copy writer như chú đó…” Dì mình hay kể mình nghe về chú đó vì muốn mình cũng làm copy writer như vậy và cũng chắc vì chú đó có con bằng tuổi. Hai đứa đâu đâu nhưng hai đứa được nghe về nhau từ dì và ba và hai đứa đó sau một thời gian chơi với nhau phát hiện ra mình là cái đứa được nghe nói tới.

Hay cả cái lần gần đây mình chia tay bạn trai quen năm 12. Mình nhớ hoài câu nó nói đừng buồn, không có bồ cũng có nó với Neymar. Nghe câu đó tim mình như tan chảy. Mình nghĩ cuộc đời này chẳng cần có bồ cũng được, miễn là mình có nó, ở đó, xem đá banh với mình, vậy là đủ. Mess Facebook mình đặt cho nó Neymar Jr của Trâm còn nó đặt cho mình Trâm của Neymar Jr. Ôi đúng là hai đứa coi đá banh và ảo tưởng sức mạnh nói chuyện với nhau.

Nhiều khi mình nghĩ nếu nói ra có khi cuộc đời hai đứa đã khác rồi. Có thể hai đứa quen nhau lâu thiệt lâu, nó sẽ hết buồn chuyện tình cảm, mình thì có bạn trai hợp mình như nó. Ờ nhưng mà chỉ là nếu thôi. Vì nếu mà lỡ có chuyện gì thì làm bạn lại cũng khó. Nhiều khi nghĩ lại, mình vẫn thích hai đứa như vậy hơn. Hai đứa coi đá banh với nhau, cùng có đam mê, mình thoải mái làm phiền nó với những câu tận cùng của sự ngu dốt hay là nó có chỗ để deep về chuyện tình cảm của nó.  Dù nó rất tốt, mình nghĩ nó là người yêu thì hay biết mấy. Nhưng người yêu có thể bỏ nhau nhưng bạn bè chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ rơi nhau dù mình có đi đâu, làm gì, có chuyện gì mình biết luôn luôn có nó, ở đó, sẵn sàng nghe mình nói, sẵn sàng nghe mình hỏi những câu không được thông mình về đá banh, về Marvel hay DC…

Mình thấy mình có duyên với mấy bạn tên Duy. Bạn thích mình hồi cấp hai cũng tên Duy. Lên cấp ba cái thằng chụp ảnh cưới với mình đồng thời là bạn thân cũng tên Duy. Sau này có thêm nó cũng tên Duy, một bạn nam với mình vô cùng vô cùng quan trọng. Nó chẳng bao giờ biết mình đã lo lắng ra sao khi thấy Facebook nó biến mất hay là nhiều khi thấy nó buồn vì chuyện tình cảm mình cũng buồn theo luôn. Với mình, nó luôn luôn quan trọng, luôn luôn có vị trí trong trái tim của mình.

Quen nhau lâu vậy mà không hiểu sao hai đứa chưa có tấm hình chụp chung. Mình cũng chẳng có bất kỳ bài viết nào cho nó. Dù bất kỳ ai đi qua cuộc đời mình, mình đều có một hay nhiều bài để lưu giữ kỷ niệm. Chẳng hiểu tại sao. Đây là bài đầu tiên mình viết cho nó. Mà cũng dài phết đấy chứ, gần như tất cả mọi thứ hai đứa mình đã có với nhau, đã cùng trải qua, tuy ít ỏi nhưng rất vui và luôn luôn có ý nghĩa với mình.

Nhiều khi thấy nó gắn với kỷ niệm thời cấp ba của mình nhiều vô số kể. Hai đứa như hai đứa đâu đâu, chả liên quan gì nhau, đã nghĩ chẳng biết đến sự tồn tại của nhau, vô tình va vào nhau giữa cuộc đời này để rồi trải qua hỉ nộ ái ố với nhau, để rồi mình đã cảm ơn cuộc đời đã cho mình biết nó, quen nó và làm bạn của nó.

 

Có những con người luôn luôn có vị trí đặc biệt trong lòng ai đó…

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s